Nghề biết chọn người…

Bà Lê Mộng Thắm kể:” vì gia đình có xưởng làm sơn mài nên khi còn nhỏ mỗi lần thức giấc bà lại thấy cha mình cùng những nghệ nhân khác miệt mài làm việc và sáng tạo. Nhìn những bức tranh cũng như những sản phẩm sơn mài tuyệt đẹp đã thôi thúc bà bắt tay vào làm ngay từ khi tuổi còn ăn chưa no lo chưa tới”. Từ nhỏ một buổi bà đến trường, một buổi bà ở nhà cùng cha làm nghệ thuật.

Là con gái trong gia đình có điều kiện, với nhiều người sẽ tự do học tập, vui chơi không vướng bận vào bất cứ việc gì. Nhưng với bà, bà chăm chỉ theo nghề truyền thống chưa bao giờ cảm thấy mình bị thua thiệt hay ganh tị với bạn bè cùng trang lứa mà ngược lại bà cảm thấy mình may mắn, hạnh phúc hơn nhiều người khi được sinh ra trong gia đình làm nghề sơn mài. Cũng chính những giá  trị truyền thống tốt đẹp đó đã thôi thúc bà phải tiếp nối và thôi thúc nghề này lên một tầm cao mới để mọi người trong và ngoài nước biết đến tên tuổi của làng sơn mài Tương Bình Hiệp. Vì tình yêu với nghề, thế nên học xong phổ thông bà dồn toàn bộ tâm huyết vào phát triển nghề truyền thống. Sơn mài là một nghề đối với đàn ông đã rất khó, còn đối với phụ nữ như bà khó khăn còn nhân lên gấp bội. Bà chia sẻ: “Làm được một thời gian thì bố đã truyền lại xưởng, lúc ấy khó khăn vất vả lắm. Ban ngày quản lý, chỉ dạy anh em làm, tối về thì lo tính lương bổng, hóa đơn đặt hàng, tìm kiếm khách hàng rồi còn tham gia các sự kiện, hội chợ triển lãm để giới thiệu sản phẩm nên rất ít thời gian nghỉ ngơi”. Nhờ sự cố gắng không mệt mỏi ấy đã giúp bà có được sự thành công ngoài mong đợi, dần dần bà đã có những đơn hàng lớn từ các nước châu Âu, châu Á, Úc và các nước Trung Đông khi mà trước đó cha bà còn làm thì những sản phẩm này chỉ bán ở trong nước với những đơn đặt hàng nhỏ lẻ.

Luôn khắc khoải vì nghệ nhân ….

Hiện trong xưởng của bà có hơn 80 nghệ nhân. Để tạo công ăn việc làm ổn định cho hơn 80 nghệ nhân với mức lương 3-6 triệu đồng/tháng không phải việc làm đơn giản trong khi điều kiện kinh tế khó khăn hiện nay . Bà trăn trở:” Anh em gắn bó với mình lâu nay, đời sống của anh em cũng như đời sống của mình, mọi người vui thì mình cũng vui. Thế nên mỗi đêm tối tôi thường vắt tay lên trán suy nghĩ làm sao để ngày mai phải có đơn đặt hàng để anh em có việc làm, để có thu nhập trang trải cuộc sống ”.

Ông Minh, 56 tuổi hơn 35 năm làm nghề sơn mài, tâm sự:”Từ khi làm nghề sơn mài đến giờ tôi cũng đã làm ở rất nhiều nơi với nhiều chủ khác nhau. Tuy nhiên tôi chưa thấy ai tâm huyết với nghề và quan tâm đến anh em như bà Thắm. Có những lúc tôi chứng kiến cơ sở làm ăn khó khăn, chi thu thất bát nhưng tới ngày nhận lương bà luôn xoay xở vay mượn để trả tiền cho công nhân đúng ngày và chu đáo”.

Bà Thắm hướng dẫn công nhân làm nghề sơn mài

Hằng ngày bà Thắm vẫn cùng các nghệ nhân hăng say, miệt mài với công việc. Cả đời làm nghề bà đã thu về rất nhiều thành công; có một gia đình hạnh phúc; kinh tế ổn định nhưng bà vẫn luôn cho rằng mình chưa phải là người thành đạt, bà nói chỉ khi nào bà giúp đỡ nhiều người vào học nghề hơn nữa, tạo được công việc ổn định lâu ngày đó thì khi ấy bà mới sự thật thành công. Còn bây giờ, đối với bà ngày ngày được cùng các nghệ nhân làm việc đó chính là niềm vui lớn nhất.